Cư Sĩ Phật Giáo

Buddhists for a better world

500 KIẾP CHỒN: (1) Nhân Quả Thế Gian

                   NĂM TRĂM KIẾP CHỒN: (1)

                         Nhân Quả Thế Gian 

 

T

hiền sư Bá Trượng Hoài Hải thoáng nhìn đã biết đây là người khác lạ ông già này mấy lúc gần đây thường theo chúng Tăng nghe sư thuyết pháp. Hôm nay chúng Tăng đã ra khỏi pháp đường mà ông vẫn nán lại và chậm chậm đi về phía sư.

Bá Trượng hỏi:

– Ông là người gì?

Ông già thưa:

– Bạch Hòa Thượng, con không phải là người, con là con chồn ở sau núi. Nguyên đời Đức Phật Ca Diếp con là vị Tăng. Vì có người hỏi con:

“Bậc đại tu hành có rơi vào Nhân Quả chăng?”

Con đáp:

“Không rơi vào Nhân Quả!”

Thế là con đọa làm thân chồn đã năm trăm kiếp. Nay dám xin Hòa Thượng nói lại một lời để con thoát thân chồn.

Bá Trượng bảo:

– Ông hỏi lại ta.

 

– Bạch Hòa Thượng, bậc đại tu hành có rơi vào Nhân Quả chăng?

Bá Trượng bảo:

– KHÔNG LẦM NHÂN QUẢ!

Ông già chợt đại ngộ, thưa:

– Thế là từ nay con thoát thân chồn, dám xin Hòa Thượng lấy lễ Tăng chêt tống táng cho con.

Nói rồi biến mất.

Bá Trượng sai bạch kiền chùy với chúng:

“Trưa mai ăn cơm xong đưa đám một vị Tăng”

Chúng Tăng ngạc nhiên vì nhà bệnh không có ai nằm, không có ai chết.

Hôm sau Bá Trượng dẫn chúng Tăng đi vòng sau núi đến cái hang lấy gậy bươi ra xác một con chồn rồi đem về làm lễ trà tỳ trịnh trọng.

Câu chuyện trên đây được lưu truyền rộng rãi trong Thiền Tông khiến nhiều người kinh sợ, dè dặt bớt lời nói đại ngôn của mình. Vì sao chỉ đáp sai một câu mà bị đọa làm thân chồn ngót năm trăm kiếp?

Giáo lý đạo Phật đặt trên nền tảng NHÂN QUẢ, phủ nhận NHÂN QUẢ tức là phủ nhận toàn bộ giáo pháp của Phật. Trong một câu đáp ngắn gọn nhưng thật ra đã phế bỏ tất cả Phật pháp và quả báo của tội lỗi đó là năm trăm kiếp làm thân chồn.

 

Qua câu chuyện trên chúng ta thấy sự quan trọng của luật Nhân Quả lớn lao đến dường nào, và sự cần thiết của người tu Phật là phải quán triệt đường đi phức tạp của Nhân Quả để áp dụng cho đời sống tu hành của mình được vững chắc.

Trên căn bản là “nhân nào quả nấy”, nhưng luật Nhân Quả cũng biến hóa không cố định. Nếu ai khéo hiểu biết có thể biến nghiệp nặng thành nhẹ, chuyển phước nhỏ thành phước lớn.

Có LUẬT NHÂN QUẢ THẾ GIAN và cũng có NHÂN QUẢ XUẤT THẾ GIAN. Chúng ta sẽ xét từng đặc tính của NHÂN QUẢ.

1. NHÂN QUẢ THẾ GIAN

Trên danh từ, chúng ta tạm dùng chữ NGHIỆP để chỉ cho sự tích chứa những ác tác qua hành vi lời nói và ý tưởng. Phản nghĩa với NGHIỆP là PHƯỚC. NGHIỆP và PHƯỚC là sự tích lũy trung gian để chuẩn bị cho quả hình thành.

                         NGHIỆP

NHÂN                              tích lủy              QUẢ

                        PHƯỚC

Nghiệp tích lũy để chực hờ sẵn sàng đợi duyên đem lại những quả báo đau khổ cho người. Ngược lại, phước tích lũy sẵn sàng đợi duyên kết thành những quả báo thiện lạc cho con người.

 

Thế cho nên từ một loại nhân cũng có thể gặp duyên kết thành nhiều loại quả, và một quả có thể từ nhiều nhân hợp thành.

Ví dụ người chỉ tu hạnh bố thí cúng dường rất nhiều nhưng không để ý các công hạnh khác. Phước tích chứa có thể trở thành những quả báo khác nhau.

Vì bố thí tài vật nên được nhiều của cải.

Vì khi bố thí khiến người nhận có thể đạt được điều họ mong cầu, nên được quả báo sở cầu như ý.

Vì khi bố thí có thể khiến người được ăn uống thuốc thang, nên cảm quả báo khỏe mạnh sống lâu.

Nếu đợi người tìm đến mình mới bố thí, đến lúc cảm quả báo phải đi đây đi kia mới làm ra của cải. Ngược lại, nếu mang tài vật đến tận nơi để bố thí thì sẽ cảm quả báo ngồi một chỗ ở nhà mà tiền của tự đến.

Nếu khi bố thí mà vẫn hạ mình nhúng nhường tôn trọng người nhận sẽ cảm quả báo vừa giàu có vừa được quyền cao chức trọng.

Nếu bố thí mà xem thường người nhận sẽ cảm quả báo giàu có nhưng không được quyền chức, đôi khi ở một đẳng cấp thấp kém.

Nếu khi bố thí mà muốn mọi người biết cái tốt của mình, sẽ cảm quả báo được danh, nhưng phước tích chứa giảm bớt, quả báo giàu có bớt đi.

Nếu khi bố thí mà kín đáo thì phước tích chứa trọn vẹn, được giàu có đầy đủ.

 

Nếu thường hay bố thí nhưng lại khó tính khắc khe những việc khác, sẽ cảm quả báo giàu có nhưng phải sống trong môi trường ràng buộc ít tự do.

Phước bố thí kết thành bởi tấm lòng và tài vật đem thí. Có khi vì nghèo khó, người bố thí ít tài vật, nhưng lòng họ rất ân cần rộng rãi, cũng được  phước lớn. Tâm tốt dễ cảm quả báo cõi trời.

Có khi người quá giàu có, việc bố thí là điều dễ dàng không cần phải cố gắng, và họ bố thí rất nhiều tài vật. Nếu thiếu tâm chân thành ưu ái tha thiết thì chỉ cảm quả báo giàu có lớn ở cõi nhân gian.

¯ Khi ông Cấp Cô Độc vừa khởi sự xây dựng tịnh xá cho Đức Phật và Tăng chúng thì tại các cõi trời đều hiện ra lầu các rực rỡ dành  sẵn cho ông. Nhưng theo lời khuyên của tôn giả Xá Lợi Phất, ông chỉ hướng tâm chọn cõi trời Đao Lợi vì nơi đó có Phật pháp. Liền đó lầu các tại những  cung trời kia biến mất chỉ còn tòa lầu các tại cung trời Đao Lợi vẫn không mất dành cho ông. Ở đây ông Cấp Cô Độc vừa cúng dường tài vật vừa thêm tâm ý rất ân cần cung kính tột độ đối với Phật và chúng Tăng.

¯ Đem cúng dường đèn để bày tỏ lòng tôn kính trí tuệ của Phật, vua Ba Tư Nặc và quần thần thắp các loại đèn với dầu thơm sáng rực cả Tịnh Xá. Có một bà già ăn xin nghèo khổ ngay hôm đó chỉ xin được một muỗng dầu, đã đem muỗng dầu đó thắp đèn cúng Phật với lời đại nguyện sẽ thành Phật. Đức Phật đã thọ ký Phật quả cho bà. Tuy tài vật cúng dường ít oi nhưng chí nguyện tha thiết lớn lao đã tích một công đức vĩ đại.

 
 

¯ Một người phụ nữ nghèo nàn ở  mướn cho chủ đến gánh nước tại bờ sông, buồn bã về số phận cực khổ của mình và định quyên sinh. Tôn giả Ca Chiên Diên đi đến giảng về luật Nhân Quả cho cô nghe, Tôn giả bảo: “Ta có thể cho con một ít tài vật để tạm bớt khổ, nhưng điều này càng làm cho con tổn phước và thêm khổ về sau. Với trọn tấm lòng chân thành của con, hãy đem cho ta bất cứ cái gì của con.”

Cô gái nói qua tiếng nấc:

– Nhưng thưa Ngài, con không có bất cứ gì cả. Đến thùng này cũng là của chủ.

– Hãy múc cho ta miếng nước!

Cô gái vâng lời xuống sông múc nước đem lên rót vào bát của Tôn giả Ca Chiên Diên. Tôn giả trân trọng uống hết và chú nguyện cho cô gái.

Nhờ phước đức ấy mà cô gái mạng chung sinh lên cõi trời. Nhớ đến ơn củaTôn giả, thiên nữ kia đem hoa trời xuống cúng dường Tôn giả và siêng năng tạo nhiều phước thiện.

Nếu đắp đường bắt cầu cho mọi người qua lại sẽ cảm quả báo  có phương tiện di chuyển tốt, trên đường đi được bình an thuận tiện. Nhưng giao thông là mạch máu của sinh hoạt xã hội, bồi tạo cầu đường để người qua lại khiến sinh hoạt của họ được dễ dàng cũng cảm quả báo có đời sống thuận lợi hanh thông.

Xây dựng trường học sẽ cảm quả báo được nhà cửa to lớn và được trí thức học vấn tài giỏi.

Xây dựng bệnh viện sẽ cảm quả báo được nhà cửa to lớn và được khỏe mạnh trường thọ.

 

Trồng cây xanh, đào giếng nước cũng là những việc phước thiện đáng nói, vì cây xanh làm bóng mát cho bộ hành đi đường, lọc không khí sạch, ngăn tiếng ồn, và có gỗ củi cho người sau được dùng. Nhà nước hiện nay đang khuyến khích trồng rừng, đây là việc phúc lợi công cộng mà mọi người cần đóng góp.

Đào kênh mương dẫn nước đi khắp nơi là việc phước lớn. Nước làm ruộng xanh tốt, và quả báo cũng theo đó thành tựu lớn.

Thường thì người ích kỷ khó làm được việc phước thiện, vì phước thiện là phải hy sinh san sẻ nhường nhịn, vì phước thiện là quên mình thương người. Nếu người khéo ở trong môi trường tập thể, biết lo cho tập thể  xây dựng cho tập thể sẽ được quả báo thuận lợi lớn về sau. Càng bao dung được nhiều người phước càng thêm lớn.

Bảo vệ sự sống cho mọi loài là nhân lành to tát. Chúng ta hãy đừng giết hại chúng sinh nào, đừng vì việc ăn uống bồi bổ cho cá nhân mình mà sát hại chúng sinh. Hãy thương yêu mọi loài, bảo vệ sự sống mọi loài. Đôi khi chúng ta giết hại một con thú, không ngờ con thú đó hết tội trở lại thân người. Người mới trở lại đó sẽ gặp gỡ kẻ đã giết nó và chúng ta cũng thừa biết việc gì sẽ xảy ra. Thù ghét và mưu hại, đánh đập và giết chóc là chuyện đương nhiên.

Chúng ta sợ chiến tranh, muốn hòa bình nhưng mỗi ngày các lò sát sinh thi nhau giết thịt quá nhiều, và các đoàn quân đã đối diện nhau để thanh toán nợ cũ.

Người giết các chúng sinh nhỏ như tôm, cá, ốc, hến, sẽ cảm quả báo bệnh hoạn, đoản thọ. Nếu dùng lưỡi câu móc mồi để dụ cá thì cảm quả báo hay bị lừa gạt rất tuyệt vọng đau khổ.

¯ Chuyện này tôi được nghe kể lại:

 

Sư trụ trì chùa Thiền Lâm được một ông đại phú đến xin giúp đỡ cho cô con gái ông đang bệnh nặng mà nhà thương Grall đã cho đem về nhà không chữa nữa. Ông đại phú năn nỉ mãi. Sư chợt nhớ đến luật Nhân Quả, bảo:

– Ông tìm mua thật nhiều chim đang bị nhốt sắp làm thịt đem về đây.

Ông kia vội làm theo. Sư quy y và phóng sanh cho bầy chim và chú nguyện cho cô gái. Ông kia về đến nhà thì cô con gái đã trổi dậy kêu đói và bệnh tình hết dần.

¯ Người mẹ dắt cô con gái đang là sinh viên đến nhờ thầy Thông Lạc cho ý kiến vì cô đang mắc bệnh phong giật, rất là mắc cỡ và bất tiện khi cơn bệnh phát ra giữa lớp học. Thầy Thông Lạc viết vội bài Hành Thập Thiện và bảo:

– Con hãy tự tay chép ra mười bản và đưa cho mười người bạn con thực hành để hồi hướng công đức cho con.

Cô sinh viên về làm theo và bệnh hết hẳn.

Thập thiện là phép tu mười điều lành nơi hành vi, lời nói và việc làm. Tuy gọi là mười, nhưng với người hiểu biết Nhân Quả sâu xa sẽ thành vô lượng thiện.

Một loại nhân có thể tích phước để tùy duyên mà thành nhiều loại quả. Và ngược lại, một quả có thể từ nhiều loại nhân hợp thành.

Người có gương mặt đẹp đẽ cũng có nhiều nhân duyên để thành tựu. Hoặc trong quá khứ người ấy là người đức hạnh đoan chính, giữ giới kỹ lưỡng. Người ấy tâm tư diệu dàng từ ái, hay nghĩ tốt cho người – kẻ nổi sân, hay nghĩ  xấu người khác sẽ cảm quả báo có khuôn mặt dữ và xấu – hoặc trong quá khứ người ấy tô vẽ hình tượng Phật, Bồ tát, Thánh tăng rất đẹp. Hoặc đã cúng hoa nơi điện Phật, làm trang nghiêm các Thánh địa, bằng các hình thức trang trí. Hoặc đã khen ngợi tùy hỷ vẻ đẹp của người khác một cách chân thành.

 

Người nữ vì có tâm dịu dàng tình cảm nên thường cảm quả báo đẹp mà yếu đuối lãng mạn.

Người nghệ sĩ có nét đẹp đa tình, mơ mộng cũng bởi quá khứ thường đem lời mơ mộng tình cảm để ca ngợi vẻ đẹp của thiên nhiên, của bạn bè, của người tình yêu dấu!

Ngược lại, người khó tính gay gắt hẹp hòi, hay công kích chỉ trích người khác sẽ cảm quả báo có khuôn mặt khó nhìn.

¯ Một cô gái nghèo khổ phải ở mướn ba năm mới sắm được xấp vải đẹp. Nhưng trên đường trở về, cô gặp một vị Sa Môn đã chứng quả Alahán với tấm y rách rưới. Cô chợt động lòng đem dâng cúng hết xấp vải mà với sự khó nhọc ba năm qua mới được. Vị Alahán ấy vào bụi rậm thay tấm y bước ra. Cô sững sờ nhìn vị ấy đẹp đẽ rực rỡ trong tấm y mới và buộc miệng:

– Nguyện làm sao con đẹp như Ngài!

Từ ấy, đời nào cô cũng được sắc đẹp tuyệt vời và luôn luôn giàu có danh vọng lớn lao.

Người bị khuyết tật ở chân như cụt chân, què chân, liệt chân đi không được cũng từ nhiều nguyên nhân hợp thành.

 

Hoặc vì rào đường lắp ngõ gây khó khăn cho sự đi lại của mọi người nên đời này chân đi không được.

Nếu hay bẻ gãy chân cẳng của thú vật thì cảm quả báo què chân.

¯ Có bà cụ bị liệt chân đi không được. Sau bà phát tâm đắp sửa một đoạn đường dài trong làng và tự nhiên chân đi trở lại bình thường.

Người bị khuyết tật ở miệng như sứt môi, miệng méo là do quá khứ nói những lời không chánh đáng, phỉ báng Phật pháp, Nhân Quả chửi mắng người, giải thích sai giáo lý, sai sự thật.

Người bị khuyết tật ở mắt như mù, lòa, mây vảy che là do quá khứ làm mất ánh sáng nơi công cộng khiến mọi người không trông thấy cảnh vật. Hoặc do chỉ đường cho người đi lạc, dạy sai giáo pháp của Phật, hoặc chọc ghẹo chê bai người mù. Nếu ác tâm móc mắt thú vật sẽ cảm quả báo bị mù trong sự đau nhức ghê gớm. Còn ác tâm móc mắt người thì phải đọa địa ngục.

Ngược lại, người nào trong quá khứ đem đèn thắp sáng nơi công cộng, sẽ cảm quả báo có đôi mắt tốt, sức nhìn rõ. Hoặc dùng lợi ích tìm lợi ích cho người cũng được mắt sáng.

“Đôi mắt là cửa sổ tâm hồn”, ánh mắt biểu lộ rõ tính tình của mỗi người. Nếu người tâm ý thanh tịnh sẽ có trực giác đọc được tính tình của người khác qua ánh mắt.

 

Người thông minh trí tuệ cũng từ nhiều nhân duyên được thành tựu. Hoặc do quá khứ biết khen ngợi trí tuệ của người khác. Hoặc đem những hiểu biết của mình dạy cho mọi người không giấu giếm. Hoặc đem sự tài giỏi của mình để làm việc lợi ích cho mọi người, để bênh vực chánh pháp, xiển dương thánh đạo, bảo vệ chúng sinh. Hoặc tìm cách truyền bá những lời dạy quý giá của các bậc thánh cho mọi người được biết.

¯ Ngài Xá Lợi Phất được ca ngợi trí tuệ đệ nhất vì nhiều đời Ngài thường dùng trí tuệ làm lợi ích hóa độ chúng sinh. Ngài Mục Kiền Liên được ca ngợi thần thông đệ nhất vì quá khứ thường dùng thần thông để giáo hóa.

¯ Trong một đời quá khứ, tôn giả A Nan là người giàu có, ủng hộ một thầy Tỳ kheo đầy đủ để thầy ấy có thì giờ học thuộc các kinh điển. Từ chánh nhân đó, thêm nhiều nhân khác tiếp tục, tôn giả được quả báo có trí nhớ siêu việt, những điều gì đã nghe qua một lần là vĩnh viễn không quên.

¯ Một lần vua Ba Tư Nặc đến bạch Phật về việc một trưởng giả rất giàu vừa qua đời mà không có con cái thừa tự nên vua đã sung tài sản đó vào công quỹ. Ông Trưởng giả này tuy giàu có nhưng sống một đời rất khắc khổ hà tiện. Phật bảo rằng vì trong một đời quá khứ ông cũng là người giàu có. Thuở ấy có một vị Bích Chi Phật mỗi ngày đều đi ngang qua nhà ông để khất thực. Mỗi ngày ông đều sai người mang thức ăn đem ra cúng dường, nhưng cũng mỗi lần cúng dường xong lại sinh tâm tiếc rẻ.

Do phước cúng dường vị Bích Chi Phật đó, ông cảm quả báo bảy lần sinh lên cõi trời, bảy lần ở cõi người được giàu có. Nhưng vì không có tâm hoan hỷ, mà lại khởi tâm tiếc rẻ nên ông luôn tự ý sống một đời khắc khổ đạm bạc như người nghèo khó. 

Vì ông đã từng giết con của em mình để đoạt gia tài nên đời này không con thừa tự tài sản.

Người ngu đần cũng từ nhiều nhân duyên hợp lại. Có thể người đó đã từng làm thú liên tiếp mấy đời rồi mới vừa được sinh làm người. Hoặc đã đốt sách, xé kinh, phỉ báng các thánh, lừa gạt người ngu, giấu giếm điều mình biết, giải thích sai sự thật.

¯ Tôn giả Châu Lợi Bàn Đặc là một vị A La Hán thời Đức Phật tại thế. Nhưng trước khi chứng Thánh quả tôn giả là người trí tuệ kém cỏi, học bài kệ ngắn suốt mấy tháng không thuộc. Sau này có người hỏi về nguyên nhân, Phật bảo thuở quá khứ tôn giả là một pháp sư tài giỏi, nhưng không nói hết những điều mình biết vì sợ người hơn mình, nên đời này cảm quả báo tối tăm một thời gian.

Nghiệp tà dâm cũng chiêu cảm những quả báo đáng kể. Cái vị ngọt của dâm dục chính là cái đưa chúng sinh đến khổ đau hơn cả. Nếu không phạm tà dâm với người ngoài nhưng còn nghiệp ái dục thì mầm gốc sanh  tử ngu si tội lỗi vẫn chực chờ khởi dậy để sai sử người tạo ác, phạm tà dâm cảm quả báo làm thú, các loài thú không biết hổ thẹn tàm quý thường giao cấu một cách lộ liễu. Nếu quá nặng phải đoạ địa ngục. Có được trở lại thân người phải làm thân nữ ở chốn lầu xanh.

 

Nếu người mai mối tác hợp cho người khác sẽ cảm quả báo bị ái dục nung nấu thúc bách không yên. Người tu giữ giới thanh tịnh chớ bao giờ làm việc dại dột này.

Những người viết sách, viết tiểu thuyết mà hay nói về ái dục, diễn tả ái dục để lôi cuốn độc giả sẽ cảm quả báo đọa địa ngục, vì sách phổ biến quá nhiều người.

Những bài hát tình tứ lãng mạn ca ngợi yêu đương khiến người nghe chìm trong tình cảm, trở nên kém cỏi trí tuệ, yếu đuối ý chí, cũng khiến người soạn và người nghe, người hát cảm quả báo đọa lạc vào những loài tối tăm, nhiều luyến ái. Chỉ nên hát lời ca ngợi đức hạnh, tuyên dương giáo pháp, gợi tâm cao thượng của người sẽ cảm quả báo đẹp đẽ trang nghiêm, sanh về cõi lành, danh thơm đồn khắp.

Người hay nói lời ly gián chia rẽ sẽ cảm quả báo sứt môi – môi bị chia đôi, và sống đời cô độc.

Người hay ban ân, giúp đỡ, che chở cho mọi người sẽ trở thành hạng lãnh đạo, và người thọ ân trở thành thuộc hạ.

Người anh cả, chị cả trong nhà là người đã từng lo lắng giúp đỡ những người em.

 

Thế nên đừng ước mơ làm lãnh tụ vô ích vì đó là tâm tham danh vọng hão huyền. Chỉ nên đem cả cuộc đời mình phụng sự cho mọi người trong yêu thương tôn trọng và quả báo lớn sẽ đến tự nhiên.

Chúa Jésus bảo:

“Người chen lên trước sẽ phải ở lùi lại phía sau và người nhường nhịn đứng ở sau sẽ được đưa lên đứng trước”

Người thích danh vọng tranh giành địa vị, xem thường mọi người sẽ cảm quả báo hạ liệt. Ngược lại người khiêm hạ nhường nhịn tôn trọng mọi người sẽ được phước ở địa vị cao.

Có những người trí thức văn hóa nhưng lại nghèo thiếu vì quá khứ thường nghiên cứu văn hóa, làm việc văn hóa nhưng không biết bố thí và khuyến khích mọi người bố thí. Nếu biết dùng văn hóa để tuyên dương đạo đức sẽ cảm quả báo thiện lạc lớn lao.

Người biết dấu điều dở, bày chổ hay của người khác cũng cảm quả báo đẹp đẽ, tài hoa, danh tiếng và dễ thành công.

Người biết im lặng không khoe chỗ tốt của mình thì phước tích chứa không bị tổn.

Nếu người hay dạy người khác tạo phước đến khi người đó được địa vị cao thì mình được làm cố vấn. Quốc sư thầy của vua là trường hợp như vậy.

Tuy nhiên trên cuộc đời tương đối này cũng có những trường hợp một việc được phước ở khiá cạnh này nhưng là tội ở khía cạnh khác.

 

Người chiến sĩ cầm súng giết kẻ thù (tội) để bảo vệ sự bình yên cho đồng bào (phước), người nông dân xịt thuốc giết sâu rầy (tội) để làm ra lúa gạo cho con người dùng (phước). Người hiệp sĩ hạ một tên cướp (tội) để cứu lấy một đoàn du khách (phước).

Người lương y chế thuốc trị bệnh từ mạng sống của một số động vật.

Người thầy giáo la rầy quở phạt, đôi khi đánh học trò để buộc nó phải cố gắng học tập.

Ông  thầy đã đuổi một đệ tử để răn những người khác ở lại.

 Thiền sư Đơn Hà chẻ đốt tượng Phật để phá chấp cho viện chủ.

Người bác sĩ giết con thú để thí nghiệm tìm phương pháp chữa bệnh  cho con người.

Rất nhiều trường hợp mà tội phước cùng thành lập một việc tính ra “lời” hơn phước lớn tội rất nhiều.

Luật Nhân Quả có thể chuyển đổi tội phước tăng thêm hay giảm đi.

Một nắm muối tội bỏ vào một tô nước phước thì quá mặn không uống được.

Một nắm muối tội bỏ vào một lu nước phước thì tạm uống được.

Một nắm muối tội bỏ vào một ao nước thì như không có gì.

 

Chúng ta đã từng gây tội từ nhiều kiếp, đó là điều hiển nhiên không thể chối cãi, nhưng hãy tạo cho mình một hồ nước phước lớn lao, và tội lỗi sẽ được hóa giải.

Khi chúng sinh gặp gỡ tác thiện tạo ác với nhau và đó là sự liên quan với nhau. DUYÊN – trong những kiếp luân hồi về sau mãi. Nếu người gây duyên lành với nhau, đời khác gặp lại, vừa trông thấy mặt đã có thiện cảm. Ngược lại, đã tạo ác với nhau, khi gặp lại liền sinh ác cảm.

Những người có duyên luyến ái với nhau nhiều đời, khi gặp lại tình xưa liền bộc phát mà ngôn ngữ thế gian gọi là tiếng sét ái tình.

Nếu người giết các loài thú lớn như heo, bò, trâu, ngựa, chó, khỉ…, mà những loài này dễ trở lại thân người sau này kẻ đó phải bị rơi vào cảnh đấu tranh ác liệt với những kẻ thù mới trở lại thành người, và tùy theo phước mà phải đền nợ nhiều hay ít.

Người thường ban ân, giúp đỡ, săn sóc người khác, hoặc với thú vật, về sau gặp lại, được những kẻ kia thương mến phục tùng.

Người đốt rừng đốt cỏ chết nhiều chúng sinh cảm quả báo bệnh phỏng, chết cháy, gặp chúng sinh không ưa.

Cách thức mà một người chọn để tự tử cũng tùy nghiệp mà thành.

Nếu hay giết chúng sinh bằng cách nào, về sau mình cũng hay bằng cách đó để tự tử.

 

Những đời trước thường thông thạo kỹ thuật nghề nghiệp gì, đời này cũng dễ dàng thông thạo nghề nghiệp kỹ thuật đó.

Hiện tượng thần đồng, đứa trẻ từ nhỏ đã xuất sắc các môn của người lớn bởi kiếp vừa rồi đã là người nghiên cứu tài giỏi.

Môn ngoại ngữ mà mình ưa thích và có khiếu nhất bởi do đã từng là người của nước đó sinh qua đây, hoặc đã từng học nhiều về ngoại ngữ đó.

Sự xuất hiện của một người làm mọi người khác phải lo âu, suy tính, bất an khiến người ấy cảm quả báo khó được một nột tâm an tĩnh.

Người sống thầm lặng ít quấy rầy ai hoặc người mà sự xuất hiện của mình khiến kẻ khác hân hoan an ổn sẽ cảm quả báo có một nội tâm thanh thản.

Người biết quý kính thầy, sẽ có những học trò tốt. Người hay phá phách tinh nghịch sẽ có những học trò khó dạy.

Người bị điên loạn là do tích chứa nhiều tư tưởng ác độc tội lỗi hoặc phỉ báng hiền thánh hoặc thiêu hủy kinh sách đạo đức, hoặc tà dâm quá độ, hoặc giết hại chúng sinh nhiều quá. Muốn giúp người điên loạn phải hướng dẫn họ làm rất nhiều việc phước thiện, hy sinh rộng rãi vì mọi người, bỏ dần thói quen vị kỷ ác độc, tâm trí sẽ bình tĩnh dần dần trở lại.

Nếu đời này được giàu có sung sướng nhưng phải trãi qua một giai đoạn khốn đốn vất vả, bởi đời trước biết gieo nhân lành, nhưng có một giai đoạn đổi tâm bực tức bỏ việc thiện làm khổ người.

 

Người càng về già càng có sắc diện tốt đẹp tức là người hiện đời biết tạo phước, khi lâm chung sẽ về nơi vui sướng.

Người đang khỏe mạnh bình thường, bổng nhiên ngã ra chết đột ngột nhanh chóng ít đau đớn, tức là nghiệp ít phước nhiều, sinh về chỗ vui.

Người trước khi chết phải trãi qua tình trạng u ám tối tăm hôi hám bệnh hoạn tức là hiện đời tạo tội khá nhiều chết về cảnh khổ.

Người khi sống làm võ sĩ đấu đài cho chủ phe này, chủ phe kia để kiếm sống, chết sẽ sinh làm thân gà chọi trả nợ cho các chủ.

Người hay nuôi chim trong lồng, cá trong chậu sẽ cảm quả báo bị tù vô cớ, ở tù mà không cực khổ.

NHÂN HOA QUẢ CỎ

Sư phụ chúng tôi kể chuyện khi Người ở Phương Bối am, được Phật tử cho ít giống hoa đem gieo gần thất. Thời gian sau nơi ây cỏ mọc đầy mà hoa thì không thấy lên cây nào. Ngạc nhiên, Người tự hỏi tại sao nhân hoa lại ra quả cỏ, rồi đến vạch cỏ xem đường kiến di chuyển. Người theo dấu kiến bò đến hang kiến mới khám phá hạt giống hoa được đem về làm lương thực tại đấy.

Kể chuyện đó và sư phụ bình phẩm rằng, có những nhân lành chúng ta gieo không thành quả vì nhiều duyên khác phá hoại mà chúng ta không biết.

 

¯ Một bà nuôi thêm một đứa con nuôi đến lớn thì nó phản bội bà, bà ngạc nhiên vì quả báo kỳ lạ này. Sau khi nghe sư  phụ giải thích điều trên, bà tự  xét và tìm ra nhiều con kiến nhỏ đã phá hư việc tốt của bà. Đứa con nuôi đươc sống chung trong gia đình bà nhưng quyền lợi thì lại luôn luôn thua kém con ruột của bà. Sự bất mãn âm ỉ kéo dài nhiều ngày tháng cho đến khi nó đủ lông đủ cánh.

Có khi chúng ta gieo nhân bố thí, nhưng song song theo đó thường gây nghiệp sát sanh quá nhiều cũng khiến quả báo lành không xảy ra được.

Trong trứng gà, trứng vịt đã có thần thức chúng sinh rồi, thế nên chiên, luột, đập trứng đều bị tội.

Rượu làm điên loạn tâm não người, tự uống thì gây hại cho mình đã đành, nếu mời rượu, bán rượu sẽ cảm quả báo si mê điên loạn, nếu mình có phước trí tuệ không bị si mê, cũng phải chịu quả báo bị hành hạ bởi người thân điên loạn vì say rượu.

Nếu cùng tùy hỷ, nhúng tay vào nghiệp giết hại sẽ chiêu quả báo chết tập thể trong một tai nạn giao thông hoặc bom đạn, hỏa hoạn.

Tùy theo phong tục, tính tình, hành vi chung của một xứ khiến có thể bị thiên tai như ngập lụt, hạn hán, giông bão (tội), hoặc được lợi lớn như trúng mùa, kinh tế phát triển, sản xuất nhiều hàng hóa, thời tiết thuận tiện. Đây là do đạo đức chung của một xứ mà cảm thành.

 

Chiến tranh là một tai nạn cho cả nhiều nước, và chiến tranh luôn luôn xảy ra mãi bởi vì con người còn giết thịt quá nhiều. Hòa bình chỉ thật sự vững chắc khi nhân dân không còn nghiệp sát nữa.

Tuy nhiên dù ở một đất nước bị chiến tranh khói lửa ngút ngàn, nhưng cũng có những người biết ăn chay không mang nghiệp giết hại, họ vẫn sống ở những hoàn cảnh bình yên không chứng kiến súng đạn, không thấy xác người chết, không nghe tiếng bom đạn nổ. Đây gọi là “biệt nghiệp” trong cái “cộng nghiệp”.

TÙY HY

Nếu thấy người khác làm các việc thiện, lòng chúng ta vui vẻ tán thán sẽ tích được phước lớn. Chỉ cái phước do tùy hỷ cũng rất là thiện lạc, và từ cái nhân tùy hỷ này chúng ta cũng sẽ làm được nhiều việc thiện tương tự.

Ngược lại, nếu chúng ta khởi tâm đố kỵ việc lành người khác sẽ tích nghiệp đáng kể, khó thành công trong các việc làm, gương mặt khó nhìn, và khổ đau chồng chất.

Nhân thành hình do chúng ta tự làm, hoặc bảo người khác làm, hoặc thấy người làm sanh tâm tùy hỷ.

Nếu bậc cha mẹ không tự làm, nhưng đã khuyên bảo và tạo điều kiện cho con cái làm việc thiện thì cả nhà chung hưởng phước.

Nếu thấy một người đang chọc huyết con thú, nhiều người khác đến góp ý kiến trợ giúp tùy hỷ và như thế quả báo cùng nhau trả.

Người hiểu biết Nhân Quả chuyện chiến tranh sát hại nên bỏ qua, không khởi tâm vui mừng theo phe thắng, oán hận giùm phe thua, vì tâm đó sẽ dẫn ta vào đấu tranh đẫm máu.

      NĂM TRĂM KIẾP CHỒN

Thấy người tạo công đức, ta tùy hỷ là phải, thấy người được thành công kết quả, ta cũng nên tùy hỷ, không nên đố kỵ, và đau khổ, cảm quả báo khó thành công. Tùy hỷ là đức hạnh của con người có tâm hồn bao dung quảng đại, và vì họ quảng đại nên phước họ không nhỏ. Tự cái tâm tùy hỷ đã là một niềm hạnh phúc ngay hiện tại rồi.

Trong phẩm Phổ Hiền Hạnh Nguyện cuối Kinh Hoa Nghiêm Bồ Tát Phổ Hiền tuyên bố nơi hạnh Tùy Hỷ công đức:

“Lại nữa, này thiện nam! Hạnh tùy hỷ công đức nghĩa là:

Như có chư Phật nhiều như số bụi rất nhỏ của tất cả cõi Phật Pháp giới, khắp hư không giới, khắp mười phương, suốt ba đời chung góp lại, từ lúc mới phát tâm vì cầu nhất thiết trí nên siêng năng tu tập tích lũy phước lành chẳng tiếc thân mạng. Trải qua số kiếp nhiều như số bụi rất nhỏ của tất cả vô lượng cõi Phật góp thành. Cũng nhiều như thế các Ngài đã làm tất cả những khổ hạnh khó làm, được viên mãn các môn Ba La Mật, được chứng nhập các địa của trí tuệ Bồ Tát, được thành tựu Phật quả vô thượng bồ đề, cho đến nhập Niết Bàn phân chia Xá Lợi. Tất cả những thiện căn ấy ta đều tùy hỷ vui theo.

 

¯ Cả đến các loài trong sáu đường, sinh ra theo bốn cách ở khắp mười phương thế giới, có được công đức dù nhỏ như hạt bụi, ta đều vui theo tùy hỷ.

“Tất cả các vị Thanh Văn, Bích Chi Phật, hàng hữu học hoặc vô học ở khắp mười phương, suốt cả ba đời, có công đức gì ta đều vui theo tùy hỷ.

“Tất cả Bồ Tát siêng tu vô lượng khổ hạnh khó làm thiết tha cầu công đức quảng đại nơi vô thượng chánh đẳng Bồ đề, ta đều tùy hỷ.

Như thế dù cho cõi hư không tận, cõi chúng sinh hết, nghiệp chúng sinh diệt, phiền não chúng sinh không còn, mà hạnh tùy hỷ của ta vẫn không hề dứt.”

Chỗ cảm động nhất là Bồ Tát đã dạy chúng ta tùy hỷ dù công đức nho nhỏ như hạt bụi. Thường chúng ta dễ bỏ qua không để ý đến việc tốt của người khác, nhưng lại thấy rất rõ chỗ sở đoản của họ. Đôi khi chúng ta tô vẻ tưởng tượng thêm lỗi lầm của người mà không chịu tìm thấy cái hay của họ để tùy hỷ. Thấy người giàu sang danh vọng, ta liền moi móc quá khứ khiếm khuyết. Thấy người Trí Tuệ thông minh tài giỏi, ta liền biếm nhẻ dòng họ gia thế. Nhân Quả đã bắt đầu từ chỗ tác ý.

 

Thế nên người muốn xa lìa ác nghiệp, chiêu tạo thiện duyên phải kiểm soát nội tâm kỹ lưỡng, dứt trừ tham lam, sân hận và si mê. Chính tham sân si đã sai sử  lời nói và hành vi tạo nên vô số ác nghiệp. Dù chúng ta có hiểu biết Nhân Quả mà chưa nhiếp phục tham sân si trong tâm, đến khi gặp việc khó phiền não tham sân si rất mạnh mẽ. Chúng ta phải đào sới nội tâm xem kỹ bộ mặt nham nhỡ của tham lam, bộ mặt ác độc của sân hận và cái đờ đẫn của si mê.

Tham lam là muốn thêm nhiều cho mình!

Chúng ta có nhiều của cải vật chất, muốn có nhiều người thương yêu kính trọng, nhiều danh dự quyền chức, nhiều tô điểm đẹp thân, nhiều ngũ dục khoái lạc. Từ đây chúng ta biết tham muốn là nguồn gốc tạo tội nên bỏ tâm tham muốn, khởi tâm ban phát buông xả. Khi gặp lại những cái mà từ trước vẫn ham thích, chúng ta hãy mạnh mẽ tự nhắc mình đừng đắm luyến, vì những cái đó có vẻ hấp dẫn, nhưng chỉ đưa đến tội lỗi và ràng buộc. Đối với tiền của đang có thì không nên nắm giữ, hãy rộng rãi ban phát giúp đỡ mọi người. Đối với danh dự, đối với khoái lạc, hãy xem như mây nổi, như lửa nóng mà xa lánh. Lịch sử từ  xưa đến nay quá nhiều người đã giết nhau vì tranh giành quyền thế. Thiên đường của Homère diễn tả cuộc chiến tranh dài dẳng suốt chín năm trời tại thành Troic, nguyên nhân chỉ vì giành giật một người đàn bà hư hỏng.

Sân hận là thái độ khi lòng tham không thỏa mãn!

Bị người chửi mắng làm mất danh dự, ta không nhẫn được sẽ nổi sân. Bị người tranh giành chiếm đoạt tài sản, giành mất quyền chức, giành lấy người đẹp, ta sẽ nổi sân. Từ lòng sân hận này ta sẽ hại người, tạo thành vô số ác nghiệp. Có khi hiểu biết Nhân Quả, mà khi lửa sân nổi dậy, cũng khó bề kiềm chế, vẫn tạo nghiệp như thường. Dừng ác nghiệp thì trước phải bỏ được lòng sân hận, gặp việc trái ý vẫn bình thản không oán giận. Thường xuyên tự nhắc mình phải biết thương yêu mọi người.

 

“...Dù người không yêu ta

Vẫn cứ yêu thương người

Dù người bạc đen lừa dối

Dù đời cay đắng như vôi…

Khi lòng từ phát triển thì lòng sân hận bị chế phục. Lòng từ ái yêu thương mọi người như dòng nước suối trong mát mùa xuân chảy qua thung lũng đầy hoa thơm cỏ lạ, có bầy thú rừng vô tư tới lui uống nước. Dòng nước này mới dập tắt được ngọn lửa sân hận, hoặc cháy bừng bừng, hoặc cháy ầm ĩ trong tâm hồn man dại của chúng ta.

Nếu vì tham lam rồi biến thành sân hận, thì ngược lại lòng từ sẽ đưa đến ban phát.

  TỪ                                       SÂN

BAN PHÁT                             THAM

Khi chúng ta chuyển đổi tâm sân thành tâm từ và nơi mảnh đất tâm từ này mọi hạt giống thiện lạc sẽ nảy mầm vươn cao, xòe tán, ra hoa, kết trái. Bạn sẽ nhường ghế ngồi trên xe lại cho người khác, và lấy chiếc bánh định mang về cho em mình để dỗ đứa bé đang khóc trên tay mẹ nó. Bố mẹ nó sẽ mĩm cười, và hỏi thăm bạn đôi điều. Khi bạn xuống  xe có mấy đôi mắt nhìn theo ưu ái.

Bạn sẽ mang quà đến thăm người hàng xóm nhuốm bệnh.

Hoặc giữ  lại lon gạo để nấu cháo chiều nay và san sẻ phần kia cho người láng giềng đói khổ…

Lòng từ không thể nói suông, tưởng tượng rỗng, mà phải được củng cố, phát huy bằng hành động thực tiễn. Và thưa bạn, không  phải đợi đến khi quả báo cảm ứng kết thành bạn mới có hạnh phúc, mà ngay trong phút giây ban phát, thương yêu hiện tại, hạnh phúc cao cả đã ngập tràn tỏa sáng.

 

Si là không biết rõ!

Trước hết không biết rõ luật Nhân Quả báo ứng. Lại không biết rõ tham sân là động lực tạo nghiệp. Không biết rõ lòng từ là gốc của thiện lạc. Không biết rõ thế gian là vô thường biến đổi, mọi khoái lạc tiền của, danh vọng, sắc đẹp rồi sẽ biến mất. Không biết rõ các pháp là do duyên hợp không có tự tánh cố định. Không biết rõ từng vọng niệm khởi lên trong tâm. Không biết rõ Niết Bàn an lạc giải thoát khỏi luân hồi sinh tử  khổ đau.

Ngày nào mà những điều trên chưa được biết rõ thì ngày đó chúng ta hãy còn si mê, hãy còn suy nghĩ, nói năng hành động trong mờ mịt sai lầm để đưa đến đau khổ. Ngày nào mà những điều trên chưa được biết rõ thì ngày đó chúng ta chưa sống đúng tư cách của một con người, hãy còn sống như kẻ man rợ sơ khai gần với loài thú. Thật vậy, loài thú là do quả báo ngu si tạo nghiệp mà thành. Nếu chúng ta si mê tạo nghiệp thì việc thành thú là điều không khó lắm. Biên giới giữa người và thú không xa. Người làm tội sẽ thành thú. Thú hết tội sẽ thành người.

 

Hiểu biết rõ Nhân Quả là điều cần thiết đối với tất cả chúng ta. Hằng ngày trong đời sống chúng ta hãy tập suy luận về Nhân Quả. Khi thấy người giàu mà diện mạo xấu xí, hãy tự suy luận xem vì sao như thế. Khi thấy người làm việc gì cũng thành công nhưng rất ít học, hãy xem vì sao như thế. Khi thấy người gánh đất đắp lại đoạn đường hư trong làng, hãy suy luận quả báo sẽ ra sao. Khi thấy người thường an ủi khi kẻ khác buồn, giúp đỡ khi kẻ khác thiếu, nhận lỗi khi kẻ khác làm… hãy suy luận xem quả báo sẽ ra sao?

Vô số những cảnh tượng trong  cuộc đời đều không ngoài Nhân Quả, chúng ta phải phát triển trí tuệ Nhân Quả để áp dụng sống cho đúng và dạy bảo mọi người về luật Nhân Quả, về việc phát triển lòng từ, xa lìa tham sân.

Một số gạo, một ít tiền có thể giúp người thiếu tạm qua cơn đói khổ, nhưng trí tuệ Nhân Quả sẽ giúp họ vĩnh viễn được thiện lạc yên vui. Thế nên công đức truyền bá trí tuệ Nhân Quả rất là lớn lao vì nó là gốc của mọi công đức khác. Một gia đình đều biết Nhân Quả, gia đình đó sẽ đoàn kết, giàu mạnh và hạnh phúc. Chỉ có sự hiểu biết Nhân Quả, phát triển từ  tâm, chế phục tham sân, mới thật là phương cách kỳ diệu nhất để chuyển đổi cõi đời này thành cõi nhân gian tịnh lạc vinh quang. Thêm một người hiểu biết Nhân Quả là thêm một người sáng suốt. Thêm một người phát triển từ  tâm là thêm một người cao thượng. Thêm một người chế phục tham sân là thêm một người hạnh phúc.

 

                                                                                                            THÔNG HUYỀN (Thường Chiếu)

Advertisements

Single Post Navigation

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: